Nhạc sĩ Trúc Phương (1933–1995), tên thật Nguyễn Thiên Lộc, là nhạc sĩ nhạc vàng tiêu biểu tại miền Nam Việt Nam trước ngày 30 tháng 4 năm 1975

Ca khúc tiêu biểu
  1. TÀU ĐÊM NĂM CŨ | Vi Thảo Trúc Phương
  2. AI CHO TÔI TÌNH YÊU | Vi Thảo Trúc Phương
  3. MƯA NỬA ĐÊM | Vi Thảo Trúc Phương
  4. BUỒN TRONG KỶ NIỆM | Vi Thảo Trúc Phương
Tiểu sử âm nhạc

Nhạc sĩ Trúc Phương sinh năm 1933 tại xã Mỹ Hòa, quận Cầu Ngang, tỉnh Trà Vinh, một tỉnh ở hạ lưu sông Cửu Long, miền Nam Việt Nam. Ông sinh hoạt văn nghệ tại Ty Thông tin tỉnh Vĩnh Bình cuối thập niên 1950 trong một thời gian ngắn rồi lên Sài Gòn.

Trúc Phương bắt đầu học nhạc ở lớp nhạc của nhạc sĩ Trịnh Hưng chung với Đỗ Lễ, Thanh Thúy… và lập nghiệp luôn ở đó. Những sáng tác đầu tay của Trúc Phương là hai bản Tình thương mái lá và Tình thắm duyên quê viết vào năm 1957 sau đó là Chiều làng em (1958) và Đò chiều (1959)… Bản nhạc Tàu đêm năm cũ bất hủ của ông được viết vào đầu thập niên 1960, tặng cho những người sĩ quan phải đi xa nhà vì lúc đó chính quyền Ngô Đình Diệm có sắc lệnh hoán chuyển công tác sĩ quan, công chức miền Nam ra miền Trung và ngược lại.

Trúc Phương có số lượng sáng tác gần 70 bài hát, được biết đến từ những năm cuối thập niên 1950 và được phổ biến nhiều trong suốt thập niên 1960 và sau này tại Sài Gòn như: Nửa đêm ngoài phố, Buồn trong kỷ niệm, Thói đời, Hai lối mộng, Kẻ ở miền xa… Cuối thập niên 60, ông còn mở một lớp nhạc ở số 33/230, đường Gia Long, Gò Vấp gọi là Trúc Phương Tự Lực; đào tạo được một số ca sĩ như Thy Lệ Dung, Thy Lệ Huyền, Chinh Thông nhưng không mấy thành công.

Nhiều ca sĩ nổi tiếng nhờ trình bày những tác phẩm của Trúc Phương như Thanh Thúy, Chế Linh, Vi Thảo… Riêng Thanh Thúy, ông viết tặng riêng các ca khúc: Hình bóng cũ, Lời ca nữ, Mắt em buồn, Tình yêu trong mắt một ngườiMắt chân dung để lại.

Sau 1975, Trúc Phương vẫn còn sáng tác thêm một số bài nói về tình yêu cây lá, tình yêu quê hương nhưng hầu hết ca khúc này, như ông xác nhận, không thành công lắm, chỉ với lý do: Ông không còn cảm hứng dồi dào như những bài tình ca đã được đón nhận từ trước 1975. Xin cảm ơn đời là ca khúc cuối cùng Trúc Phương viết tháng 3 năm 1995. Lời ca khúc này có thể coi như những tâm tình, uẩn khúc nhất mà ông muốn gửi lại cho đời lần sau chót.

Năm 1975, Trúc Phương không di tản và sống tại Sài Gòn. Ông vượt biên lần đầu năm 1976 nhưng không thành công, do vậy bị tịch thu nhà số 301 Lý Thường Kiệt, Quận 11. Những năm sau đó ông vượt biên thêm 2 lần nhưng vẫn không thành công. Lúc ra tù, vợ con li tán, ông sống không nhà cửa, không giấy tờ tuỳ thân. Khoảng giữa năm 1985, ông được nhận vào công tác tại Hội Văn nghệ Cửu Long và được cấp một căn phòng tại số 6 Hưng Ðạo Vương, thị xã Vĩnh Long để ở. Không lâu sau, ông trở về sống ở Thành phố Hồ Chí Minh.

Sau 3 lần vượt biên không thành công, ông không nhà cửa, không người thân, giấy tờ, sống lây lất khắp nơi (các con trai của ông đã vượt biên thành công sang Mỹ & Úc trước đó). Tuy hoàn cảnh rất bi đát nhưng ông chưa hề ngửa tay xin ai một đồng nào, ngay cả những người quen của ông lúc trước. Ông mất ngày 18 tháng 9 năm 1995 vì bệnh sưng phổi, được gia đình an táng tại nghĩa trang Lái Thiêu, tỉnh Sông Bé. Lúc ông mất, nhạc sĩ Nhật Ngân (lúc này đã định cư ở Mỹ) có viết tặng Trúc Phương bài Gửi người về cát bụi với lời nhạc có nhắc tên một số bài hát của ông.

Năm 2014, Trung tâm Asia thực hiện chương trình đặc biệt Trúc Phương – Ông hoàng của dòng nhạc Bolero (DVD Asia 74) để vinh danh ông.

Sinh thời, ông tâm sự: Bài Buồn Trong Kỷ Niệm được ông viết vào thời điểm vừa lập gia đình và đang trong tâm trạng rất hạnh phúc với người con gái đầu lòng vừa được 2 tháng tuổi. Bản thân ông cũng không hiểu sao mình lại sáng tác bài này vào thời điểm đó; nhưng sau này nghiệm lại, thì ca khúc đó như một lời tiên tri cho hạnh phúc ngắn ngủi và những tháng ngày đầy đau buồn của ông cho đến tận cuối đời…

Sản phẩm trong thư viện VAVO MUSIC

Tin tức liên quan
Nguồn tham khảo: Wikipedia
Advertisements